Bài thơ trắng

(VNBĐ – Thơ). 

(Tưởng nhớ những người lính hy sinh trên đảo Gạc Ma)

Những ngôi nhà trắng
những nấm mồ trắng
trôi âm thầm trên tóc trắng mẹ tôi

những bông hoa trắng
những con tàu trắng
đàn sếu căng qua cánh trắng ngang trời

ba mươi năm gió trắng tuổi đôi mươi
máu nhòa áo vẫn nguyên màu trắng
trắng nhớ thương
trắng lời hò hẹn
trắng như là mây trắng mãi không thôi

trắng như là bài hát trong tôi
giai điệu trắng
lời ca cũng trắng
ôi, màu trắng làm ta chết lặng
trước bao la mất mát ở trên đời.

ĐOÀN VĂN MẬT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần