Bên dòng sông Potomac

(VNBĐ – Thơ).

Năm mươi tám năm sau
Ngày anh tự biến mình thành lửa
Tôi và vợ con tôi mới đến được nơi này.
Mưa và gió lạnh!

Còn điều gì cồn sóng giữa trưa nay.

Dòng thời gian cuồn cuộn chảy trên cây
Đồi Capitol cỏ có khác gì hơn ngày trước
Morrison, Morrison(*)…
Tôi gọi tên anh mà dốc trời lộn ngược!
Nước Mỹ chẳng có anh nước Mỹ vẫn giàu
Nước Mỹ thiếu anh nước Mỹ thừa chết chóc!
Hỡi dòng sông Potomac,

Sao Morrison lại chọn lửa nơi này?

Có bao điều tê dại bủa quanh đây
Khi tôi tới cây vẫn còn ra lụa
Ngọn lửa thiêu đốt anh thì đã tắt lâu rồi

Anh bất tử cùng dòng sông bất tử.

Tôi không biết nước Mỹ giờ còn cần gì anh nữa
Nhưng trăm triệu đồng bào tôi nhắc đến hòa bình vẫn luôn nghĩ về anh
Về một tượng đài Morrison rực lửa
Cao hơn tượng đài bất tử đá hoa kia.
Dòng Hiền Lương quê tôi từng đẫm lệ cách chia
Đất thành cổ thịt xương người nung đỏ
Bom đạn Mỹ trút bừa lên thương nhớ

Lên cả ánh nhìn thơ dại tuổi Emily.

Tôi thả xuống dòng Potomac câu thơ
Tưởng nhớ một người anh yêu mến
mà chưa hề biết mặt.
Trời đã ngả về chiều, mưa giăng dày trước mặt.
Morrison, Morrison
Hòa bình hay nước mắt.

5.2023

LÊ QUANG SINH
(*) Norman Morrison (1933 – 1965) là một người yêu chuộng hòa bình đã tự thiêu trước Lầu Năm Góc để phản đối chiến tranh Việt Nam vào năm 1965.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất