Bình Định quê mình

(VNBĐ – Thơ). Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Núi rừng xanh, xanh khắp đất quê mình
Quà đặc sản đi đâu cũng nhớ
Đường cao tốc rộng dài đã mở
Đất quê mình, Bình Định đẹp vần thơ

Xanh trong sông quê anh đang đợi đang chờ
Buồm khao khát để thuyền anh lướt sóng
Nhà cao tầng, nghiêng nghiêng soi bóng
Thênh thang ruộng đồng xanh mướt một quê hương

Người đi xa bao nỗi nhớ vấn vương
Bình Định thanh bình ngàn năm thương nhớ
Về đất mẹ quê cha bồi hồi nhịp thở
Bình Định quê mình vươn tới những tầm cao…

NGUYỄN ANH ĐÀO

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa