Cái bóng

(VNBĐ – Thơ).

Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy
Hơi lùn heo héo còn đủ tay
Không nhìn phía trước không ngoảnh lại
Cái bóng đây rồi có chối bay

Cái bóng theo ta suốt một đời
Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi
Làm sao tắt hết bao nguồn sáng
Để bóng cùng ta nhập một thôi

Cái bóng nghiện ta ta thèm người
Không cười không nói chỉ lẻ loi
Trời thương trời gửi ta chiếc bóng
Cho bước chân mình luôn có đôi.

LÂM HUY NHUẬN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất