Cái bóng

(VNBĐ – Thơ).

Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy
Hơi lùn heo héo còn đủ tay
Không nhìn phía trước không ngoảnh lại
Cái bóng đây rồi có chối bay

Cái bóng theo ta suốt một đời
Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi
Làm sao tắt hết bao nguồn sáng
Để bóng cùng ta nhập một thôi

Cái bóng nghiện ta ta thèm người
Không cười không nói chỉ lẻ loi
Trời thương trời gửi ta chiếc bóng
Cho bước chân mình luôn có đôi.

LÂM HUY NHUẬN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…