Về biển

(VNGL – Thơ).

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca

anh muốn về biển một mình
bàn chân ngông nghênh giẫm cát
niềm đau ấn xuống giày vò rong cạn
mùa xuân lặng thinh xanh dại cợt đùa
tiếng réo phía sau

nơi đó vắng người một mình anh hất nước
mặn chát chất chồng
đợi trăng mùng sáu thêu lên buồm nụ cười em
đã yêu từ đấy

bông mận hồng đào Trung Lương và tình
ra biển bằng những cơn gió đẩy
anh gặp lại dưới lằn nước Ba Lai
gương mặt con gái tròn trăng
đã xa từ đó

về biển làm gì bỏ cả nắng cả người
con chim cánh cụt trong sáng xuân soi bóng
bầu trời cao biển rộng biết tìm người nơi đâu.

P.N. THƯỜNG ĐOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Lưng mẹ cong theo mùa

mẹ không thể thẳng lưng
vì tình yêu đã uốn cong dáng mẹ
theo mùa, theo con,
theo cả những giấc mơ chưa kịp lớn.