Về biển

(VNGL – Thơ).

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca

anh muốn về biển một mình
bàn chân ngông nghênh giẫm cát
niềm đau ấn xuống giày vò rong cạn
mùa xuân lặng thinh xanh dại cợt đùa
tiếng réo phía sau

nơi đó vắng người một mình anh hất nước
mặn chát chất chồng
đợi trăng mùng sáu thêu lên buồm nụ cười em
đã yêu từ đấy

bông mận hồng đào Trung Lương và tình
ra biển bằng những cơn gió đẩy
anh gặp lại dưới lằn nước Ba Lai
gương mặt con gái tròn trăng
đã xa từ đó

về biển làm gì bỏ cả nắng cả người
con chim cánh cụt trong sáng xuân soi bóng
bầu trời cao biển rộng biết tìm người nơi đâu.

P.N. THƯỜNG ĐOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên