Về biển

(VNGL – Thơ).

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca

anh muốn về biển một mình
bàn chân ngông nghênh giẫm cát
niềm đau ấn xuống giày vò rong cạn
mùa xuân lặng thinh xanh dại cợt đùa
tiếng réo phía sau

nơi đó vắng người một mình anh hất nước
mặn chát chất chồng
đợi trăng mùng sáu thêu lên buồm nụ cười em
đã yêu từ đấy

bông mận hồng đào Trung Lương và tình
ra biển bằng những cơn gió đẩy
anh gặp lại dưới lằn nước Ba Lai
gương mặt con gái tròn trăng
đã xa từ đó

về biển làm gì bỏ cả nắng cả người
con chim cánh cụt trong sáng xuân soi bóng
bầu trời cao biển rộng biết tìm người nơi đâu.

P.N. THƯỜNG ĐOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.