Chiều Vân Phong

(VNBĐ – Thơ).

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?
Đã thổi bao nhiêu hoang tàn tôi?

Cho lần về

Bấm phím cùi bắp gọi H.
“Thuê bao quý khách…” xa xăm như một cọng gió cuối mùa
Boja(*) ơi Boja trà thơm loang quán lạnh
Hò hẹn với rượu hầm, âm nhạc với bất tận…

giờ đã thắp lên chưa?

Như những dãy núi ngâm chân mình trong biển

Bấy lâu tôi ủ phiền muộn vịnh lòng

Nay đất đai đang xanh trăm dự án

Ngàn giấc mơ bay trên Vân Phong

Bấm gọi thêm lần nữa
Vẫn “Thuê bao quý khách…”
Thờ thẫn, bồn chồn
Những tháng năm đến thời bù đắp

Mà tôi ở Mỹ Giang mà người ở Đầm Môn

Không giống những con sóng hiên ngang bờ bãi

Bấy lâu tôi bò bẫm quanh câu chữ buồn

Ôi chiều nay phố vườn bừng hát

Mới bài thơ quê hương

Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?
Đã thổi bao nhiêu hoang tàn tôi?

Cho lần về

Chẳng hề có cuộc nào từ nhấn phím
Vân Phong đã gọi cho tôi bằng những âm động phía chân trời
Nếu như người còn yêu, còn nhẫn nại đợi

Uống chung nhau giọt môi tươi…

QUỐC SINH
(*) Boja là tên một quán cà phê, bar, hầm rượu ở trung tâm thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…