Chiều Vân Phong

(VNBĐ – Thơ).

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?
Đã thổi bao nhiêu hoang tàn tôi?

Cho lần về

Bấm phím cùi bắp gọi H.
“Thuê bao quý khách…” xa xăm như một cọng gió cuối mùa
Boja(*) ơi Boja trà thơm loang quán lạnh
Hò hẹn với rượu hầm, âm nhạc với bất tận…

giờ đã thắp lên chưa?

Như những dãy núi ngâm chân mình trong biển

Bấy lâu tôi ủ phiền muộn vịnh lòng

Nay đất đai đang xanh trăm dự án

Ngàn giấc mơ bay trên Vân Phong

Bấm gọi thêm lần nữa
Vẫn “Thuê bao quý khách…”
Thờ thẫn, bồn chồn
Những tháng năm đến thời bù đắp

Mà tôi ở Mỹ Giang mà người ở Đầm Môn

Không giống những con sóng hiên ngang bờ bãi

Bấy lâu tôi bò bẫm quanh câu chữ buồn

Ôi chiều nay phố vườn bừng hát

Mới bài thơ quê hương

Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?
Đã thổi bao nhiêu hoang tàn tôi?

Cho lần về

Chẳng hề có cuộc nào từ nhấn phím
Vân Phong đã gọi cho tôi bằng những âm động phía chân trời
Nếu như người còn yêu, còn nhẫn nại đợi

Uống chung nhau giọt môi tươi…

QUỐC SINH
(*) Boja là tên một quán cà phê, bar, hầm rượu ở trung tâm thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay