Dạ hội bờ ao

(VNBĐ – Văn học nhà trường). 

Đêm vừa buông rèm tối
Bờ ao bỗng rộn ràng
Bao loài đi dạ hội
Tiếng nói cười râm ran

Đóm lên đèn nhấp nháy
Những ngọn đèn xanh xanh
Cỏ đầm sương lấp lánh
Sân khấu thật lung linh

Ếch chơi trống ồm ộp
Dế kéo đàn du dương
Cá lượn lờ bơi múa
Theo điệu nhạc mến thương

Từ trên cao, cao tít
Ông trăng cũng nghe vui
Xuống cành tre thắp điện
Cho muôn loài cùng chơi.

PHẠM TUẤN VŨ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những câu kinh chơi vơi

Bà ngoại tôi không học triết học. Ngoại không bận tâm mấy khái niệm trừu tượng. Bà chỉ biết mỗi chiều khi đám mây bay cả ngày mệt nhừ lui về nghỉ ngơi sau chùa Lạc, bà lại qua đọc kinh với sư…

Chiều du hoang

Những ngã tư đèn đỏ, đèn xanh
Định hình một hướng đi chưa dứt
Mưa giăng mù phố núi
Về hướng nào đây em?

Tĩnh thu

Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng

Hương nhài cũ chưa tan

Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê