Đà Nẵng tình yêu

(VNBĐ – Thơ). Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.

Tìm em anh biết đâu tìm
mới ngang nhà hát mà tim phập phồng
Mộng du nhập bước Cầu Rồng
để cô đơn giữa đám đông nhân tình
Cầu tình yêu giờ một mình
thủy chung còn giữ bóng hình xốn xang.

Giấc mơ vỗ cánh đại ngàn
tình yêu đậu xuống Cầu Vàng ngẩn ngơ
Bà Nà tươi nguyên hồn thơ
nụ hôn ngày cũ bây giờ gió mây
mà hương tình lịm ngất ngây
tay choàng với bóng vẫn say la đà.

Tìm em anh về Sơn Trà
dạo quanh Bãi Bụt, Tiên Sa thẫn thờ
leo lên tận đỉnh Bàn Cờ
em đợi Bãi Bắc hay chờ Bãi Nam
chiều pha núi – biển xanh lam
chùa Linh Ứng nối cõi phàm – cảnh tiên.

Ơi em người tình dịu hiền
em và Đà Nẵng là miền tình yêu.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao