Định mệnh biết điều

(VNGL – Thơ).

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Tĩnh tại, an nhiên… trở lại là mình
Nhẹ nhõm, bình yên… ngập tràn hạnh phúc
Như hoa dại ẩn mình nơi góc khuất
Dành hương nồng cho một trái tim yêu.

Anh đến với em khi vũ trụ xoay chiều
Bóng tối ngoài kia sắp ùa về bao phủ
Anh hiển hiện bình minh trên từng con chữ
Dạ lan ngạt ngào hương tỏa giữa hoàng hôn

Anh đến với em tinh sạch một linh hồn
Lặng lẽ, bao dung, nồng nàn, minh triết…
Không thân phận, không hình hài, tuổi tác…
Mà choáng ngợp hồn em như vạn kiếp mong chờ
Anh đến với em từ những vần thơ
Hiểu em hơn chính mình đã hiểu…

Và anh bảo:
“Một tình yêu kỳ diệu
giữa nhân gian
như “định mệnh biết điều”.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…