Định mệnh biết điều

(VNGL – Thơ).

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Tĩnh tại, an nhiên… trở lại là mình
Nhẹ nhõm, bình yên… ngập tràn hạnh phúc
Như hoa dại ẩn mình nơi góc khuất
Dành hương nồng cho một trái tim yêu.

Anh đến với em khi vũ trụ xoay chiều
Bóng tối ngoài kia sắp ùa về bao phủ
Anh hiển hiện bình minh trên từng con chữ
Dạ lan ngạt ngào hương tỏa giữa hoàng hôn

Anh đến với em tinh sạch một linh hồn
Lặng lẽ, bao dung, nồng nàn, minh triết…
Không thân phận, không hình hài, tuổi tác…
Mà choáng ngợp hồn em như vạn kiếp mong chờ
Anh đến với em từ những vần thơ
Hiểu em hơn chính mình đã hiểu…

Và anh bảo:
“Một tình yêu kỳ diệu
giữa nhân gian
như “định mệnh biết điều”.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…