Đồng đội

(VNBĐ – Thơ). Ngày ấy
đồng đội tôi giành nhau ra trận
sẵn sàng nhận cái chết về mình để bạn được bình an

Ngày ấy đồng đội nhường gạo cho nhau
ăn củ mài, ngọn mì thay bữa
điếu thuốc chia ba

Trước trận đánh
quây quần bên nồi khoai mẹ nấu
cười nói râm ran

Tối về
mẹ hỏi
thằng Hùng, thằng Mạnh đâu?
lũ chúng tôi
đứng lặng
cúi đầu

Mẹ lặng lẽ
giấu giọt nước mắt
vào cắm thêm hai nén nhang mẹ khấn…

Ngày ấy
đại đội còn mười ba tay súng
giữa trận đánh khốc liệt
đơn vị được bổ sung quân số
chưa kịp biết tên
nhớ mặt

Tất cả ra trận
qua những ngày khói lửa
tiếng súng tạm yên
khói bụi tan dần
những người lính xả thân chiến trường
tay còn ôm vũ khí

Họ thanh thản ra đi
trên bia mộ
khắc ngày hy sinh
tên tuổi ghi vào lòng đất
họ thành anh hùng vô danh

Đồng đội tôi sau chiến tranh
người làm tướng
kẻ làm quan
đứa cày ruộng cuộc sống gian nan

Giờ
ai còn
ai mất
ai lên chức ông chức bà
ai cảnh đơn côi?

Tự hào thay
chúng ta đã làm tròn bổn phận người lính
gánh số phận dân tộc trên vai
trong cuộc trường chinh vĩ đại!

NGUYỄN NGỌC LỐI

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…