Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới
lòng cối đá đựng dẻo nụ cười
thình thịch thùm thụp
lườn cong xỏa yếm
tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân

Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa
má lúm đồng tiền xoắn mắt giai tơ
mớ bảy mớ ba phấp phới hội làng thi nhau thình thịch
kìa em ngày xưa
hay em bây giờ
dậy thì mắt nhau con đê bờ cỏ
trăng cởi nụ nhau thả hương vào gió thả trời ngẩn ngơ

Trời rót hương em vào tôi Tây Hồ
lá sen mở lòng bọc thơm mùa cốm
tôi đi trong xưa hay vừa em sen
tôi đi mùa thu
em còn ngực hạ
nhịp chày hồn xưa ướp thời gian truyền lại

Ai đâu thì đâu tôi còn hẹn cũ
lời hẹn ngàn năm buộc tôi giăng mắc, buộc tôi men bút
là tôi mắc nợ một làn hương xưa
04.9.2020

TRẦN QUANG QUÝ

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất