Giếng làng

(VNGL – Thơ).

Nhà tôi ở cạnh giếng làng
Giếng khơi kể cũng đã ngàn năm non

Thuở em mười sáu trăng tròn
Gánh đầy ắp tiếng cười giòn rất duyên

Trai đa tài, gái thuyền quyên
Thanh mai trúc mã, dành riêng góc trời…

Chuyện thời áo trắng đôi mươi
Những thăng trầm giữa dòng đời phồn hoa

Người đi về lối kiêu sa
Người đa đoan với bôn ba đăng trình

Trải bao giông bão đời mình
Chiều bâng khuâng chợt thức tình hoài hương(*)

Biển dâu tóc nhuốm màu sương
Chỉ còn đọng lại niềm thương chân thành

Một mai rời cuộc yến oanh
Về nơi xưa, sóng dỗ dành mộng đêm

NGUYỄN KIM CHỨC

(*) Tình hoài hương: Một tình khúc của cố nhạc sĩ Phạm Duy.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa