Giỗ mẹ mùa Covid

(VNBĐ – Thơ).

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao
đêm qua mẹ về trong giấc chiêm bao
nước mắt con tuôn trào đến khi tỉnh giấc

Mẹ gánh bình minh lẫn tiếng gà xao xác
phiên chợ đông mẹ tất tả lên đường
đom đóm lập lòe, ngọn cỏ còn đọng sương
bầu mắm cá khô đổi từng viên kẹo ngọt
thơm suốt quãng đời thuở con còn đi học
sữa tình thương mẹ cho con đến cuối đời

Mẹ gánh hoàng hôn nương rẫy về xuôi
khoai sắn độn cơm buổi cơ hàn mưa lũ
chia chúng con phần cơm, mẹ giành sắn bở
bên mâm cơm vui vẻ tiếng cười giòn

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
ngồi khóc một mình giữa vùng giãn cách
viết bài thơ này biết có đến mẹ hay không.

Con cháu mẹ bây giờ đã lớn khôn
không về được vì đang mùa Covid
cuộc đời này dễ đâu lường trước
vọng nén hương, xin mẹ đừng buồn.
                                                Tây Sơn, 22.7.2021

HỒNG PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo