Giỗ mẹ mùa Covid

(VNBĐ – Thơ).

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao
đêm qua mẹ về trong giấc chiêm bao
nước mắt con tuôn trào đến khi tỉnh giấc

Mẹ gánh bình minh lẫn tiếng gà xao xác
phiên chợ đông mẹ tất tả lên đường
đom đóm lập lòe, ngọn cỏ còn đọng sương
bầu mắm cá khô đổi từng viên kẹo ngọt
thơm suốt quãng đời thuở con còn đi học
sữa tình thương mẹ cho con đến cuối đời

Mẹ gánh hoàng hôn nương rẫy về xuôi
khoai sắn độn cơm buổi cơ hàn mưa lũ
chia chúng con phần cơm, mẹ giành sắn bở
bên mâm cơm vui vẻ tiếng cười giòn

Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
ngồi khóc một mình giữa vùng giãn cách
viết bài thơ này biết có đến mẹ hay không.

Con cháu mẹ bây giờ đã lớn khôn
không về được vì đang mùa Covid
cuộc đời này dễ đâu lường trước
vọng nén hương, xin mẹ đừng buồn.
                                                Tây Sơn, 22.7.2021

HỒNG PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh