Hoài Nhơn

(VNBĐ – Thơ). 

Hoài Nhơn
Lưu dấu cha ông thời mở cõi
Đoàn người Nam tiến
Đoàn người hướng về triều kinh
Vó ngựa mù bay hí từng giọt khát
Mặt nước Lại Giang
Hơn nửa nghìn năm đầy khuyết
Nghiêng chao hồn đất tình người

Hoài Nhơn
Cái tên
Hàm chứa một tư tưởng
Lấp lánh một nỗi niềm
Hơn nửa nghìn năm thao thức
Cái thuở vua Lê
Lung linh Hồng Đức

Hoài Nhơn
Đi qua thời đạn bom
Thân dừa liền da xanh tóc
Điệu hò giữa phố thị chân quê
Bông lúa trỗ hương thơm mùi phố
Rực đèn hoa hương phố thơm đồng

Hoài Nhơn
Mảnh trăng nghiêng bên bờ sóng
Sông xanh màu phố thì thào
Mỗi tên đất
Xứ Hoài
Như tiếng vọng
Nỗi niềm Hồng Đức
Xôn xao.

LÝ THÀNH LONG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa