Hoài Nhơn

(VNBĐ – Thơ). 

Hoài Nhơn
Lưu dấu cha ông thời mở cõi
Đoàn người Nam tiến
Đoàn người hướng về triều kinh
Vó ngựa mù bay hí từng giọt khát
Mặt nước Lại Giang
Hơn nửa nghìn năm đầy khuyết
Nghiêng chao hồn đất tình người

Hoài Nhơn
Cái tên
Hàm chứa một tư tưởng
Lấp lánh một nỗi niềm
Hơn nửa nghìn năm thao thức
Cái thuở vua Lê
Lung linh Hồng Đức

Hoài Nhơn
Đi qua thời đạn bom
Thân dừa liền da xanh tóc
Điệu hò giữa phố thị chân quê
Bông lúa trỗ hương thơm mùi phố
Rực đèn hoa hương phố thơm đồng

Hoài Nhơn
Mảnh trăng nghiêng bên bờ sóng
Sông xanh màu phố thì thào
Mỗi tên đất
Xứ Hoài
Như tiếng vọng
Nỗi niềm Hồng Đức
Xôn xao.

LÝ THÀNH LONG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…