Hoàng hôn Chàm

(VNBĐ – Thơ). 

Chiều nhuộm vàng những chiếc lu Bàu Trúc
từng đôi tay mềm kéo hoàng hôn về đất
xoay rồi xoay rồi xoay xoay xoay
mỗi vòng xoay để lại một kiệt tác
đất nung

không phải điệu múa Chăm
đất nung đang múa
giấu những bí ẩn trong từng hạt cát
không vôi vữa
bí ẩn luôn song hành với những người đàn bà
mẫu hệ

hoàng hôn Chàm đỗ trên đỉnh tháp Chăm
mặt trời trôi ngược gió chiều Ninh Thuận
suốt chín thế kỷ
tôi nghe đá nói với gạch:
muốn vĩnh cửu nên bí ẩn một chút!

PHẠM ĐƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa