(VNGL – Thơ).
Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?
Lại không được đến ban đêm
không đến lúc mặt trời hóa thân thành mặt trăng
hay mặt trăng hóa thân thành mặt trời
Không đến lúc em buồn đời
muốn phá tung khuôn phép
không đến lúc em làm thơ và đọc sách
không đến lúc em mang nụ cười của người
mất hết hy vọng và niềm tin!
…
Vâng!
anh sẽ gõ cửa khi mặt trời mặt trăng chân thật nhất
khi em không rơi nước mắt
khi em không se sắt trước trang thơ
đau nỗi đau thất vọng!
Anh sẽ biến chúng mình thành sóng
biến chúng mình thành mây
sóng vỗ
mây bay
em tha hồ thênh thang cao rộng
tự do hờn, tự do giận, tự do… say!
VĂN TRỌNG HÙNG