Quê 

(VNGL – Thơ).

Sông giờ đã cạn nguồn
lòng còn nghe nặng hạt
xác nhang trắng một dấu hỏi

liệu có còn nhớ quê?

Nhớ
cây sim già núi Ngang
quên mùa để ngọt
nhớ
cây thị vườn hoang
trốn trong nắng hạ

đợi ai về chín trái lừng thơm

Nắng hong khô chút kỷ niệm
sau cơn bão

tang thương vùi lấp mấy tầng

Quê hương giờ như mưa bóng mây
mười phút xe
là đến thềm nhà

thế mà…

Khi mẹ cha không còn
quê sao vời vợi!
ta già rồi chăng?

25.11.2025

PHẠM ĐƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…