Hương đồng

(VNBĐ – Thơ). Ta trở về với tuổi thơ xưa
Theo chân mẹ lon ton nơi ruộng mạ
Căng lồng ngực – từng hơi thật đã
Ngai ngái hương đồng cỏ dưới chân đê.

Tuổi thơ lai láng bỗng ùa về
Ta lang thang giữa đồng sau vụ gặt
Âm ỉ cháy – lửa đồng không tắt
Hương khói thơm lan tỏa tận đáy lòng.

Dẫu đi đâu vẫn nhớ hương đồng
Trong gió thoảng có in hình bóng mẹ
Có cánh cò – một thời như thế
Có lũy tre làng, có bóng gốc đa.

Hương đồng – hương của hạt phù sa
Hương của lúa, của đất đai và cỏ dại
Có cả hương ngây thơ em gái
Quyện khói đồng thơm ngát mãi đời ta.

NGUYỄN ĐÌNH PHƯ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bão tan

Huyên thấy lòng mình cồn cào. Trong đầu anh bất chợt hiện lên căn nhà thuê cũ kỹ với mái tôn mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm rung lên bần bật. Dáng Thảo Nhi lặng lẽ ôm con…

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya