Khúc xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Rì rào hương bưởi gió đưa
Chòng chành bóng nắng lưa thưa góc vườn
Xốn xang nỗi nhớ nửa chừng
Ngẩn ngơ luống cải ngập ngừng bóng tre.

Râm ran tiếng dế đêm quê
Lặn trong ký ức vọng về bên tai
Cỏ non đọng giọt sương mai
Lung linh nắng mới mơ hoài dáng xưa.

Quê nhà xuân đã về chưa
Mà nghe cây lá non tơ ngọt ngào
Bồi hồi một khúc ca dao
Vườn xưa lối cũ nôn nao một mình!

PHẠM ÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa