Ký ức mùa đông

(VNBĐ – Thơ).

Những hàng cây trút lá mùa đông
Thời thơ ấu gom lá vàng cho mẹ
Nhen ngọn lửa – xua mùa đông giá lạnh
Ấm lòng con có mẹ chở che

Cuộc đời con đi qua bao mùa hè
Vẫn nhớ về những mùa đông ngày ấy
Áo nâu sồng – trên cánh đồng – mẹ cấy
Mong những mùa vàng – trĩu hạt sai bông

Bao nhiêu năm vất vả xa chồng
Nơi chiến trận – cha con đi biền biệt
Những ngày đông – mẹ nhớ cha da diết
Gom lá vàng – thắp sáng cả mùa đông

Con của mẹ giờ xa những cánh đồng
Mùi rơm rạ chẳng bao giờ thấy nữa
Nhưng trong con – vẫn sáng bừng ngọn lửa
Những mùa đông – ngày ấy – mẹ ơi !

Dù con đi góc biển chân trời
Ký ức mùa đông chẳng bao giờ phai nhạt.

NGUYỄN ANH ĐÀO

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa