Luận đề chữ

(VNGL – Thơ).

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Ta gom chữ vào màn hình trắng
chỉ thấy a còng thảng thốt enter
chiều rợn nắng núi thành mây trắng
chim cô đơn bạc cánh lưng đèo

Những ngón lướt chữ lạnh lùng đứng
khói ngoằn ngoèo nỗi nhớ dựng lên
em vô tận ngoài vùng sóng với
nhịp tim nào nghe như song đôi

Những con chữ rạc rời đen giữa trắng
chợt nhận ra hơi thở của chính mình
ngón tay gõ miền bão giông ùa tới
chữ tưng bừng hoan ca trong mưa

Những con chữ khiến mình không thể khác
suốt cuộc đời sấp ngửa giữa lơ ngơ
qua nước mắt bàn tay còn biết khóc
ôm chặt vào xa xót của mình ơi…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…