Luận đề chữ

(VNGL – Thơ).

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Ta gom chữ vào màn hình trắng
chỉ thấy a còng thảng thốt enter
chiều rợn nắng núi thành mây trắng
chim cô đơn bạc cánh lưng đèo

Những ngón lướt chữ lạnh lùng đứng
khói ngoằn ngoèo nỗi nhớ dựng lên
em vô tận ngoài vùng sóng với
nhịp tim nào nghe như song đôi

Những con chữ rạc rời đen giữa trắng
chợt nhận ra hơi thở của chính mình
ngón tay gõ miền bão giông ùa tới
chữ tưng bừng hoan ca trong mưa

Những con chữ khiến mình không thể khác
suốt cuộc đời sấp ngửa giữa lơ ngơ
qua nước mắt bàn tay còn biết khóc
ôm chặt vào xa xót của mình ơi…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…