(VNGL – Thơ).
Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan
Ta gom chữ vào màn hình trắng
chỉ thấy a còng thảng thốt enter
chiều rợn nắng núi thành mây trắng
chim cô đơn bạc cánh lưng đèo
Những ngón lướt chữ lạnh lùng đứng
khói ngoằn ngoèo nỗi nhớ dựng lên
em vô tận ngoài vùng sóng với
nhịp tim nào nghe như song đôi
Những con chữ rạc rời đen giữa trắng
chợt nhận ra hơi thở của chính mình
ngón tay gõ miền bão giông ùa tới
chữ tưng bừng hoan ca trong mưa
Những con chữ khiến mình không thể khác
suốt cuộc đời sấp ngửa giữa lơ ngơ
qua nước mắt bàn tay còn biết khóc
ôm chặt vào xa xót của mình ơi…
VĂN CÔNG HÙNG
