Má và Tết

(VNBĐ – Thơ).

Má còn biết Tết nữa không
vạn thọ sân nhà đã nở
con lần tìm về tuổi nhỏ
se se ngọn gió băng đồng.

Thân cò lặn lội bờ sông
bỏ quên một trời giá rét
các con ở nhà ngóng Tết
chiều quê ráng đỏ góc trời.

Bao nhiêu giọt mồ hôi rơi
kết tinh trong ngần hạt gạo
xênh xang trong từng màu áo
nhẩn nha thịt mỡ dưa hành.

Má còn biết Tết nữa không
tháng ngày giờ chung chiêng quá
sự đời cuộn trong chiếc tã
mênh mông vũ trụ chiếu giường.

Tuổi đời nở lộc xót thương
cam chịu ngang bằng thụ hưởng
cát bụi phù du hoang tưởng…
Má ơi Tết vẫn cứ về!

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng