Mẹ tôi đang gieo thóc

(VNBĐ – Thơ). Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Trong nắm thóc này
Đã hiện lên hình ảnh của cha tôi
Máu đỏ khắp người vẫn xông lên phía trước
Giành từng bụi lúa khi xe thù ủi đất
Người ra đi, chưa thấy nắm thóc này
Đã hiện lên bóng dáng mẹ tôi
Trong nắng đổ, mưa rơi
Cùng bà con cấy gặt…

Ôi từng hạt thóc
Vàng như những tia nắng mai
Đang rải đầy mặt đất

Lũ giặc muốn nơi này chỉ có màu xám của tro
Chúng muốn đến đất này gieo chết chóc
Nhưng kìa, mẹ tôi đang gieo thóc
Như chuyền sự sống vào cho đất
Ngay giữa nơi chúng muốn biến thành tro
Ngay giữa đất chúng muốn gieo chết chóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc
Từng nắm thóc tay mẹ tung ra
Như những tia nắng vàng rải khắp…

THANH QUẾ

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa