Ngày mới sao mình chưa mới

(VNBĐ – Thơ).

Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ
Trái đất ừ, ta có khác chi đâu
Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị
Cả đất trời cùng vạn vật lung linh…

Điều nghịch lí tự lòng người chật vật
Tóc hóa mây kiêu hãnh trẻ dễ gì…
Nếp thời gian lặn lội được mấy khi
Nào cứ phải căng da làm khổ thịt!…

Điều nghịch lí tự lòng người xét nét
Chiếc áo choàng ai vinh dự pháp danh
Nhập cửa Phật mà người còn phàm tục
Tiếng chuông chùa mắc cạn chân không

Chào ngày mới sao mình chưa mới
Bởi nhọc nhằn nặng một gánh sân si
Ta còn cũ… tháng năm dài quyến rũ
Dẫu hình hài nhung lụa cũng phù vân…

NGUYỄN THỊ PHỤNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…