Nghĩ trước giao thừa

(VNBĐ – Thơ).

Tôi xếp lại vui buồn năm cũ
Như xếp lại chiếc áo của mình
Chỗ phẳng phiu, chỗ còn nhăn nhúm
Cứ xem như kỷ niệm một quãng đời

Đâu dấu vết em đi em đến
Đâu những ngày lận đận xa quê
Những giọt mồ hôi tưởng còn thấm mặn
Vai áo sờn gánh nặng âu lo

Chào năm mới tôi nhớ về năm cũ
Nỗi nhớ trong veo năm tháng xa mờ
Cố giữ lại nụ cười em tỏa ấm
Giữa ngày đông giá lạnh tràn về

Rồi năm mới cũng trở thành năm cũ
Lại bâng khuâng xếp chiếc áo của mình
Những niềm vui có thể nhân đôi
Nhưng nỗi buồn cầu mong đừng lặp lại…

HỮU VINH

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…