Nghiệt ngã yêu thương

(VNBĐ – Thơ). Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn

Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau

Những cơn đau như ghềnh như thác
guồng xe quay quay đến rã rời

Tiếng mẹ kêu như Đỗ Quyên gọi bạn
tha thiết niềm đau xé rách canh dài

Con huyết áp, tiểu đường, đêm lạnh
tiếng gọi kéo, giấc ngủ đè, thân thể bập bênh

Ôi yêu thương đâu chỉ ngọt ngào hạnh phúc
mà còn lắm đắng cay, xa xót, nhục nhằn

Con từng đọc nhiều gương hiếu tử
không biết có giống như trang sách cuộc đời

Bởi người yêu thương từ máu thịt
dằng dặc bấp bênh hiếu thuận cũng tả tơi

Con không có năng lượng từ vũ trụ
đôi lúc trong đêm dính với chiếu giường

Sao nỡ trách trong vòng hạn hữu
sức con người không đủ để yêu thương.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao