Nối vào giấc mơ

(VNGL – Thơ).

Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao

Môi anh là ngọn sóng lao đao
nơi nào dừng lại
chốn nào bắt đầu
đều dấn sâu ngọn sào đáy biển

Một phút em lênh đênh
vớt anh từ rong rêu tiền kiếp
khúc du ca thầm thĩ không lời
thôi miên trái tim

Em chưa từng có tên
em chưa từng lớn lên
trước mặt đại dương ngút ngàn giông tố
khi nỗi nhớ nhân lên bội số
nụ xuân ướt đôi môi

Mặt trời trốn trong thuyền thúng ra khơi
neo đêm trên mái chèo từ khước
giấc mơ khua ràn rạt những thang âm
hé cửa cho mùa xuân hiện hữu…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất