Nối vào giấc mơ

(VNGL – Thơ).

Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao

Môi anh là ngọn sóng lao đao
nơi nào dừng lại
chốn nào bắt đầu
đều dấn sâu ngọn sào đáy biển

Một phút em lênh đênh
vớt anh từ rong rêu tiền kiếp
khúc du ca thầm thĩ không lời
thôi miên trái tim

Em chưa từng có tên
em chưa từng lớn lên
trước mặt đại dương ngút ngàn giông tố
khi nỗi nhớ nhân lên bội số
nụ xuân ướt đôi môi

Mặt trời trốn trong thuyền thúng ra khơi
neo đêm trên mái chèo từ khước
giấc mơ khua ràn rạt những thang âm
hé cửa cho mùa xuân hiện hữu…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…