(VNGL – Văn trẻ).
Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.
Trăng từ thiên cổ
Gác mái phố gầy
Em từ huyễn mộng
Chuốc người cơn say.
Vòm trăng bất tuyệt
Soi sáng thế trần
Môi em diễm tuyệt
Cho người bâng khuâng.
Nhưng em nào phải
Một phiến trăng suông
Chênh chao tàn úa
Mục ruỗng đêm buồn.
Em là hiện hữu
Trăm năm phù du
Tiếng cười trong trẻo
Vừa đầy thiên thu!
VĨNH THÔNG
