Phế tích đồi cao

(VNBĐ – Thơ).
            (Chiều Mỹ Sơn)

Nhặt tiếng thở dài
Linh hồn trăng thất lạc
Suối nhỏ…
Về đâu…

Mây ăn năn phế tích đồi cao
Ai ngậm duyên trầu cau hờn núi
Gió hiển linh
Màu dã thú xưa buồn…

Giọt sương treo mùi nắng
Hương mùa thả rông…
Phồn thực miền đa đoan em
Chiều khỏa mưa
Thềm rêu
Háo hức dậy thì!

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa