Phế tích đồi cao

(VNBĐ – Thơ).
            (Chiều Mỹ Sơn)

Nhặt tiếng thở dài
Linh hồn trăng thất lạc
Suối nhỏ…
Về đâu…

Mây ăn năn phế tích đồi cao
Ai ngậm duyên trầu cau hờn núi
Gió hiển linh
Màu dã thú xưa buồn…

Giọt sương treo mùi nắng
Hương mùa thả rông…
Phồn thực miền đa đoan em
Chiều khỏa mưa
Thềm rêu
Háo hức dậy thì!

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa