Phố đêm

(VNBĐ – Thơ). 

Phố đêm thong dong thả bước
lao xao con sóng vỗ bờ
vầng trăng sáng như điều ước
hình em như thực như mơ.

Anh dắt tình lên đỉnh dốc
bờ khuya yên giấc Mộng Cầm
hàng dương hát như tiếng khóc
thơ Hàn Mặc Tử xa xăm.

Phố đêm cong vầng trăng khuyết
biển muôn ngàn đóa sao sa
Quy Nhơn bức tranh diễm tuyệt
nồng nàn gió hát tình ca.

Yêu em như yêu phố biển
đắm say cuộn sóng dạt dào
sát vào nhau hòa nhịp thở
vòng tay tròn một chiêm bao!

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao