Quê 

(VNGL – Thơ).

Sông giờ đã cạn nguồn
lòng còn nghe nặng hạt
xác nhang trắng một dấu hỏi

liệu có còn nhớ quê?

Nhớ
cây sim già núi Ngang
quên mùa để ngọt
nhớ
cây thị vườn hoang
trốn trong nắng hạ

đợi ai về chín trái lừng thơm

Nắng hong khô chút kỷ niệm
sau cơn bão

tang thương vùi lấp mấy tầng

Quê hương giờ như mưa bóng mây
mười phút xe
là đến thềm nhà

thế mà…

Khi mẹ cha không còn
quê sao vời vợi!
ta già rồi chăng?

25.11.2025

PHẠM ĐƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưới đợi

Gió từ biển thổi lộng vào chái hiên, mang theo cả mùi mẳn mẳn, khắm khét của mẻ cá chuồn phơi chưa rút thịt từ dưới bãi Sò thổi lên. Bà Năm Liệu vừa giũ tấm lưới đan dở, vừa cằn nhằn…

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?

Mùng ba Tết ngồi và ước…

Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn