Rồi con lớn lên…

(VNBĐ – Thơ). 

Đời reo vang phút tiếng khóc sinh thành
Phút nụ cười long lanh đôi mắt má
Đôi tay ấm má úm tròn muôn phía
Bé bỏng nằm…, ba nợ một vòng ôm

Má vượt cạn một mình từ vạn dặm Quy Nhơn
Ba thắc thỏm giữa Sài Gòn lữ thứ
Mới lọt lòng, biết thế nào trách cứ
Con thiệt thòi như thể chẳng gì hơn

Rồi con lớn dần trong thiếu thốn ngỡ vô phương
Sữa mẹ tắt là vú dì sẵn thắp
Ngày con sốt, bao vỗ về ôm ấp
Nội ngoại hai bà giành cháu cho ông

Rồi con lớn dần, má thường khấn thinh không
Mưa thuận gió hòa cho vơi thời khốn cực
Tâm linh đổ bóng về như hư như thực
Làm bờ vai cho ý chí lên ngôi…

Rồi con lớn dần cho niềm tin sinh đôi
Ghế thuốc lá vệ đường, má thôi ngồi khuya sớm
Chiếc xe đạp, ba thôi ngày đưa đón
Bà Tú Xương cùng ông Tú… ra khơi

Rồi con lớn thêm dưới quang tạnh mây trời
Cái khôn kịp ló ra từ cái khó
Biết lửa ấm chắt chiu từ đôi hòn than nhỏ
Ba má chung tay cời, canh cánh hóa nguôi ngoai

Rồi con lớn dần cho mắt ngước chân mây
Đời phải khác dù lòng không thể khác
Thiên thanh nhớ âm u hồi thắt ngặt
Miếng cá thừa nhớ lúc chén cơm không

Rồi con trưởng thành theo khát vọng hanh thông
Được bù đắp cho tháng ngày cơ nhỡ
Vòng ôm khuyết thuở chào đời ba nợ
Đã trăng rằm theo mỗi bước con đi…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!