Rơi

(VNBĐ – Văn trẻ).

Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi
Em dừng lại và tự ăn tiếng nói.

Cuộc va đập tàn khốc im lìm
Con chim nhỏ rơi khỏi bầu trời
Vệt máu đỏ loang dần hoàng hôn

Hàng cây ngất lịm hai bên đường
Những cánh hoa dầu lang thang tìm nơi biến mất
Ở khoảnh khắc tất cả sắp chạm đất
Em đã kịp đặt xuống câu thơ.

Bài thơ bám rễ trong tim
Dưới bóng cây lao xao sáng tối
Đóa quỳnh khẽ mở mùi hương
Chưng cất vầng trăng.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa