Rơi

(VNBĐ – Văn trẻ).

Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi
Em dừng lại và tự ăn tiếng nói.

Cuộc va đập tàn khốc im lìm
Con chim nhỏ rơi khỏi bầu trời
Vệt máu đỏ loang dần hoàng hôn

Hàng cây ngất lịm hai bên đường
Những cánh hoa dầu lang thang tìm nơi biến mất
Ở khoảnh khắc tất cả sắp chạm đất
Em đã kịp đặt xuống câu thơ.

Bài thơ bám rễ trong tim
Dưới bóng cây lao xao sáng tối
Đóa quỳnh khẽ mở mùi hương
Chưng cất vầng trăng.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…