Rớt lặng tiếng khà

(VNGL – Thơ).

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay

Em về qua ngõ đâu hay
lá gai thầm hẹn từ ngày đường xa
em tin
tin đến thật thà
ta bừng tỉnh thót thoáng tà ca dao

Tháng Giêng
gió ngoặc cành cao
bước chân khật khưỡng tuôn trào sủi tăm
sông trôi nghẹn khúc Gò Chàm
ai làm nên nỗi tơ tằm nỉ non

Thị thành ních chật lầu son
Thanh Liêm làng cũ hồn còn xanh rêu
đấm tay vỗ ngực quặn đau
đường xa lỡ hẹn chuyến tàu đường xa

Ca dao
gấp lại đôi tà
bên kia Thuận Thái thật thà rời đi
Rượu
tên thành chợ, còn ghi
mắt đen em thuở xuân thì còn đâu…

HỒ THẾ SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa