Rớt lặng tiếng khà

(VNGL – Thơ).

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay

Em về qua ngõ đâu hay
lá gai thầm hẹn từ ngày đường xa
em tin
tin đến thật thà
ta bừng tỉnh thót thoáng tà ca dao

Tháng Giêng
gió ngoặc cành cao
bước chân khật khưỡng tuôn trào sủi tăm
sông trôi nghẹn khúc Gò Chàm
ai làm nên nỗi tơ tằm nỉ non

Thị thành ních chật lầu son
Thanh Liêm làng cũ hồn còn xanh rêu
đấm tay vỗ ngực quặn đau
đường xa lỡ hẹn chuyến tàu đường xa

Ca dao
gấp lại đôi tà
bên kia Thuận Thái thật thà rời đi
Rượu
tên thành chợ, còn ghi
mắt đen em thuở xuân thì còn đâu…

HỒ THẾ SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…