(VNGL – Văn trẻ).
Ta đã thấy em,
như nhìn thấy thế giới vào ngày đầu hạ
tiếng chim thanh tước vọng về rừng
trong chiếc lồng chật ních
một người đàn ông đến thì thầm vào tai
không nên nhốt tiếng chim trong chiếc lồng sợ hãi.
Ta đã thấy mùa đông,
đầy mưa lạnh,
sớm hôm nào mở cửa đốt củi nấu cơm
bầy cá rô lội ruộng lên bờ
cỏ xanh mướt loài ốc trườn lên cỏ lác
vùng tuổi thơ là cơn giông cuối làng
đánh gãy cây gáo già
nơi con trâu nằm nghỉ mát giữa trưa đứt bóng…
Ta đã thấy những người chẻ đá
vác trên vai chiếc búa tạ trưa hè
những người làng lương thiện một đời dầm mưa dãi nắng
chết rất an nhiên như mây trời…
Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ
người chết tìm về ngôi mả
sau những giấc mơ qua…
NHIÊN ĐĂNG

