(VNGL – Thơ).
Hết Tết rồi thì phải đi thôi
đi làm
đi học
đi ra ga
Chỉ còn ông bà già
ôm khúc ruột miền Trung
ngóng về thành phố
ôn những ngày cách ly
những cơn sốt Covy
cả nhà hồi hộp
Rỗi rãi
mở tệp album
ngắm hòn máu của mình
nhịp đập của trái tim mình
vang tận đẩu đâu
các con là cánh chim của làng
ăn hạt lúa của làng
quệt giọt mồ hôi của làng
mà lớn
Mẹ ba không thể đi xa
ngồi ở nhà
dõi theo từng dấu chân con
rồi bện cho chắc
sợi dây
neo với làng
với nhà ta
và thế giới.
MAI THÌN
