Thơ

Từ điển ban mai

Sự sống bắt đầu từ buổi sáng
bên ô cửa mới
gió luồn từng trang lao xao

Trời xanh bóng nhạn dang xa

Cầm một bóng trăng
Mà cả đời không tới
Bến My Lăng(*) dòng Côn ngày đó
Lững lờ thuyền neo trong gió

Ngã rẽ thanh xuân

Nhiều lúc
chỉ muốn được làm cỏ dại mọc ở triền đê
Lại thương con bướm vàng cứ mải mê đi tìm nhánh mù u
bên bờ rào nhà người ấy

Chờ mẹ… ngóng xuân

Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Ngoài sân nắng chớm đơm hoa
Xòe tay nâng từng ánh cỏ
Xao động một bàn chân xa…

Tháng Mười

Tháng Mười
Em co ro bên anh
Mình co ro lòng phố

Về quê

Nằm đếm mưa rơi
nghe như có cả những lời tuổi thơ

góc sân con bóng mẹ về
đôi bầu quảy buổi chợ quê thuở nào.

Mùa xuân

Vun những luống hồng
trên hai má

bếp lửa đêm đêm
sực nức hơi chồng.

Viết dưới chân thành Đồ Bàn

Ngàn năm xưa là thủ phủ Chăm Pa
Hai trăm năm rồi thành Hoàng Đế – Tây Sơn hoang tàn phế tích
Mộ Võ Tánh bạc phếch thời gian
Giếng Ngọc hoa sen có xanh trở lại?

Hồn tôi cuối rễ đầu cây

Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…

Quanh mái hiên nhà

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi

Từ điển ban mai

Sự sống bắt đầu từ buổi sáng
bên ô cửa mới
gió luồn từng trang lao xao

Trời xanh bóng nhạn dang xa

Cầm một bóng trăng
Mà cả đời không tới
Bến My Lăng(*) dòng Côn ngày đó
Lững lờ thuyền neo trong gió

Ngã rẽ thanh xuân

Nhiều lúc
chỉ muốn được làm cỏ dại mọc ở triền đê
Lại thương con bướm vàng cứ mải mê đi tìm nhánh mù u
bên bờ rào nhà người ấy

Chờ mẹ… ngóng xuân

Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Ngoài sân nắng chớm đơm hoa
Xòe tay nâng từng ánh cỏ
Xao động một bàn chân xa…

Tháng Mười

Tháng Mười
Em co ro bên anh
Mình co ro lòng phố

Về quê

Nằm đếm mưa rơi
nghe như có cả những lời tuổi thơ

góc sân con bóng mẹ về
đôi bầu quảy buổi chợ quê thuở nào.

Mùa xuân

Vun những luống hồng
trên hai má

bếp lửa đêm đêm
sực nức hơi chồng.

Viết dưới chân thành Đồ Bàn

Ngàn năm xưa là thủ phủ Chăm Pa
Hai trăm năm rồi thành Hoàng Đế – Tây Sơn hoang tàn phế tích
Mộ Võ Tánh bạc phếch thời gian
Giếng Ngọc hoa sen có xanh trở lại?

Hồn tôi cuối rễ đầu cây

Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…

Quanh mái hiên nhà

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi