Thơ

Chảy đi sông tình

nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa

Nỗi niềm

Mẹ đi còn chiếc rổ may
Vá tình cha lại những ngày cuối đông

Phù Cát

Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Chợ Rượu mà Người Không Say

Giữa Giêng đi ngang Chợ Rượu
Tìm hoài chẳng thấy Khách Say
Vẳng nghe chuông chùa điểm nhịp
Vàng mai phiến phiến lay bay!

Trực quan

Viên ngói khô cong
Vày kèo võng lệch
Khóm tử kinh hoa tím vít cong cành!

Chơi thơ

Phân con chữ
đóng vai nghệ sĩ
Họa bức tranh đời
Rót điệu quê hương.

Hương bồ kết

Một khi tóc chải hiên lầu
táo rơi hấp dẫn trên đầu Newton
lâng lâng bồ kết vương vương
hòa chung trái vỡ màu hương lạ kỳ

Chảy đi sông tình

nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa

Nỗi niềm

Mẹ đi còn chiếc rổ may
Vá tình cha lại những ngày cuối đông

Phù Cát

Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Chợ Rượu mà Người Không Say

Giữa Giêng đi ngang Chợ Rượu
Tìm hoài chẳng thấy Khách Say
Vẳng nghe chuông chùa điểm nhịp
Vàng mai phiến phiến lay bay!

Trực quan

Viên ngói khô cong
Vày kèo võng lệch
Khóm tử kinh hoa tím vít cong cành!

Chơi thơ

Phân con chữ
đóng vai nghệ sĩ
Họa bức tranh đời
Rót điệu quê hương.

Hương bồ kết

Một khi tóc chải hiên lầu
táo rơi hấp dẫn trên đầu Newton
lâng lâng bồ kết vương vương
hòa chung trái vỡ màu hương lạ kỳ