Thơ

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người

Nhớ Nguyễn Thanh Xuân

Bạn làm hạt cát nhỏ nhoi
Gió đưa phiêu lãng rong chơi tháng ngày
Rồi vùi trong đất chiều nay
Bâng khuâng nắng trở heo may lại về.

Bonsai và em

Cái thời xem mắt ngắm em
Để giờ anh ngắm bonsai mỗi ngày

Gió chiều

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Những ngày giáp Tết

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi
người đàn ông bán vé số
khuyết một cánh tay
ba năm trước trong một lần tai nạn

Hoàng hôn Chàm

Chiều nhuộm vàng những chiếc lu Bàu Trúc
từng đôi tay mềm kéo hoàng hôn về đất
xoay rồi xoay rồi xoay xoay xoay
mỗi vòng xoay để lại một kiệt tác

Đồi Thi Nhân

Gió vít cây lang bang từ dưới chân đồi
Chiều đổ bóng nghìn câu thơ đáy huyệt
Nằm nghe đất thở ghì nén duyên muộn
Buộc mật đắng sang canh lưng lửng hốc nhìn.

Đình làng

Đình xoay một góc Việt cong
Bao thân phận mãi long đong kiếp người

Mưa xuân

Nhẹ
và khẽ
từng giọt mọng nắng
mênh mông
tan trong sương

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người

Nhớ Nguyễn Thanh Xuân

Bạn làm hạt cát nhỏ nhoi
Gió đưa phiêu lãng rong chơi tháng ngày
Rồi vùi trong đất chiều nay
Bâng khuâng nắng trở heo may lại về.

Bonsai và em

Cái thời xem mắt ngắm em
Để giờ anh ngắm bonsai mỗi ngày

Gió chiều

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Những ngày giáp Tết

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi
người đàn ông bán vé số
khuyết một cánh tay
ba năm trước trong một lần tai nạn

Hoàng hôn Chàm

Chiều nhuộm vàng những chiếc lu Bàu Trúc
từng đôi tay mềm kéo hoàng hôn về đất
xoay rồi xoay rồi xoay xoay xoay
mỗi vòng xoay để lại một kiệt tác

Đồi Thi Nhân

Gió vít cây lang bang từ dưới chân đồi
Chiều đổ bóng nghìn câu thơ đáy huyệt
Nằm nghe đất thở ghì nén duyên muộn
Buộc mật đắng sang canh lưng lửng hốc nhìn.

Đình làng

Đình xoay một góc Việt cong
Bao thân phận mãi long đong kiếp người

Mưa xuân

Nhẹ
và khẽ
từng giọt mọng nắng
mênh mông
tan trong sương