Thơ

Tự chôn nhau

Suốt mấy nghìn năm trước
chiến tranh là xương tan thịt nát

mấy nghìn năm sau
vẫn không hề khác

Đi chợ giùm

Ngày xưa dân giúp bố
“đi chợ giùm” bao năm
Giờ con lại giúp dân
Đi chợ mùa “giãn cách”

Mẹ tôi đang gieo thóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Người vợ góa

Anh ấy ra đi
Khi tôi mười tám tuổi
Mới cưới tôi hai ngày
Anh ấy đi mãi mãi

Nghĩa trang ký ức

Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về

Người ngủ trên vai núi

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Bản ở trên tay

Con đường đèo tựa thế núi hình sông
trên lưng chở giấc mơ của người khác
cả đời này muốn một lần đi thẳng

Mầm địa chất

đêm qua ở cuối cánh rừng
chú chim ngoảnh lại sau lưng
tiếng hót xóc gai bồ quân
từng giọt rơi xuống tổ

Bản nhạc mùa hè

Khi bản nhạc mùa hè cất lên
Dọn ra bữa tiệc ánh sáng
Tiệc gió
Tiệc xanh

Cho tình yêu thăng hoa

Em thả vào tôi một dòng nắng mượt
Giã từ tóc ướt đông mưa
Cây đã chớm những mầm non lộc biếc
Trời bỗng xanh mơn mởn lá giao mùa

Giằng mồ côi

Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng

Tự chôn nhau

Suốt mấy nghìn năm trước
chiến tranh là xương tan thịt nát

mấy nghìn năm sau
vẫn không hề khác

Đi chợ giùm

Ngày xưa dân giúp bố
“đi chợ giùm” bao năm
Giờ con lại giúp dân
Đi chợ mùa “giãn cách”

Mẹ tôi đang gieo thóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Người vợ góa

Anh ấy ra đi
Khi tôi mười tám tuổi
Mới cưới tôi hai ngày
Anh ấy đi mãi mãi

Nghĩa trang ký ức

Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về

Người ngủ trên vai núi

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Bản ở trên tay

Con đường đèo tựa thế núi hình sông
trên lưng chở giấc mơ của người khác
cả đời này muốn một lần đi thẳng

Mầm địa chất

đêm qua ở cuối cánh rừng
chú chim ngoảnh lại sau lưng
tiếng hót xóc gai bồ quân
từng giọt rơi xuống tổ

Bản nhạc mùa hè

Khi bản nhạc mùa hè cất lên
Dọn ra bữa tiệc ánh sáng
Tiệc gió
Tiệc xanh

Cho tình yêu thăng hoa

Em thả vào tôi một dòng nắng mượt
Giã từ tóc ướt đông mưa
Cây đã chớm những mầm non lộc biếc
Trời bỗng xanh mơn mởn lá giao mùa

Giằng mồ côi

Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng