Thơ

Thời gian

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn

Vu vơ Ninh Bình

Từ Đàng Trong phía xa xăm
tôi hành hương hướng ngàn năm xa mờ

Nhớ cây rù rì

Rù rì nghiêng bóng bờ sông
Đung đưa ngày cũ về trong mắt buồn
Lá hoa gợn sóng lam hồng
Ai lay nỗi nhớ mà mong rù rì!

Đêm hát

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Chơi thuyền đêm trăng sông Côn

Dải lụa vàng mềm mại cuốn vòng cung xa tắp
Sông phập phồng hơi thở đêm sâu
Chúng tôi chỉ hai người bạn thơ với nhau
Chiếc thuyền nan lững lờ trôi trên sông vắng.

Đá Cát Hải

Đời ông
lông chông trên cát
phơi kiệt nước
lấy thơ làm rượu

Màu mưa

Chiều mưa màu sắc lạnh
em đi ô xanh
áo mưa màu lá chuối
gió tạt màu mưa bụi.

Nặng lòng

Cây sai quả cành thường oằn xuống thấp
Lúa trĩu bông lúa rào rạt cúi đầu
Còn con người yêu thương luôn trăn trở
Gió thổi vô hồi cả ở chốn nông sâu

Chiếc lá

Ta sinh ra vốn là chiếc lá
xanh hết mình cho tất cả tháng năm xanh
lúc tàn úa (ta biết rằng không thể khác)

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Thời gian

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn

Vu vơ Ninh Bình

Từ Đàng Trong phía xa xăm
tôi hành hương hướng ngàn năm xa mờ

Nhớ cây rù rì

Rù rì nghiêng bóng bờ sông
Đung đưa ngày cũ về trong mắt buồn
Lá hoa gợn sóng lam hồng
Ai lay nỗi nhớ mà mong rù rì!

Đêm hát

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Chơi thuyền đêm trăng sông Côn

Dải lụa vàng mềm mại cuốn vòng cung xa tắp
Sông phập phồng hơi thở đêm sâu
Chúng tôi chỉ hai người bạn thơ với nhau
Chiếc thuyền nan lững lờ trôi trên sông vắng.

Đá Cát Hải

Đời ông
lông chông trên cát
phơi kiệt nước
lấy thơ làm rượu

Màu mưa

Chiều mưa màu sắc lạnh
em đi ô xanh
áo mưa màu lá chuối
gió tạt màu mưa bụi.

Nặng lòng

Cây sai quả cành thường oằn xuống thấp
Lúa trĩu bông lúa rào rạt cúi đầu
Còn con người yêu thương luôn trăn trở
Gió thổi vô hồi cả ở chốn nông sâu

Chiếc lá

Ta sinh ra vốn là chiếc lá
xanh hết mình cho tất cả tháng năm xanh
lúc tàn úa (ta biết rằng không thể khác)

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.