Thơ

Lương Lộc làng tôi

Năm ấy tôi về Lương Lộc
Máy bay địch lượn trên đầu
Gặp lại ngôi làng thân thiết
Hoang tàn xao xác niềm đau

Chế Mân

Nỗi đau ập xuống Hoàng bào
Vung gươm ta chém
ngọt ngào bên ta!

Cái ngày…

Cái ngày
người thiếu phụ
quặn cơn đau thiên chức
miếng tã mang hình đôi mắt vọng phu

Đi qua trường học cũ

Đi qua trường học cũ
Thấy bao đứa trẻ nô đùa
Như những ngày xưa tôi dạy
Nhớ ơi biết mấy cho vừa.

Mơ phố

Tôi mơ thấy em về qua phố
Tóc còn xanh từ thuở chưa yêu
Nghe thơm ngát mùi hương xưa cũ
Đi qua tôi và chạm vào chiều!

Mùa sen phố

Em đan mùa hạ trên những ngón tay
Thổi vào hoa sen hương thơm phố thị
Ta ngắt lấy chùm thời gian trên tờ lịch cũ
Thả những nốt trầm lên mảng tường rêu

Tìm em

Ngày xuống tàu tập kết ra Bắc
em cứ ôm chân anh mà khóc

mười mấy năm ròng chiến tranh liên miên

Tự chôn nhau

Suốt mấy nghìn năm trước
chiến tranh là xương tan thịt nát

mấy nghìn năm sau
vẫn không hề khác

Đi chợ giùm

Ngày xưa dân giúp bố
“đi chợ giùm” bao năm
Giờ con lại giúp dân
Đi chợ mùa “giãn cách”

Mẹ tôi đang gieo thóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Người vợ góa

Anh ấy ra đi
Khi tôi mười tám tuổi
Mới cưới tôi hai ngày
Anh ấy đi mãi mãi

Nghĩa trang ký ức

Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về

Người ngủ trên vai núi

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Lương Lộc làng tôi

Năm ấy tôi về Lương Lộc
Máy bay địch lượn trên đầu
Gặp lại ngôi làng thân thiết
Hoang tàn xao xác niềm đau

Chế Mân

Nỗi đau ập xuống Hoàng bào
Vung gươm ta chém
ngọt ngào bên ta!

Cái ngày…

Cái ngày
người thiếu phụ
quặn cơn đau thiên chức
miếng tã mang hình đôi mắt vọng phu

Đi qua trường học cũ

Đi qua trường học cũ
Thấy bao đứa trẻ nô đùa
Như những ngày xưa tôi dạy
Nhớ ơi biết mấy cho vừa.

Mơ phố

Tôi mơ thấy em về qua phố
Tóc còn xanh từ thuở chưa yêu
Nghe thơm ngát mùi hương xưa cũ
Đi qua tôi và chạm vào chiều!

Mùa sen phố

Em đan mùa hạ trên những ngón tay
Thổi vào hoa sen hương thơm phố thị
Ta ngắt lấy chùm thời gian trên tờ lịch cũ
Thả những nốt trầm lên mảng tường rêu

Tìm em

Ngày xuống tàu tập kết ra Bắc
em cứ ôm chân anh mà khóc

mười mấy năm ròng chiến tranh liên miên

Tự chôn nhau

Suốt mấy nghìn năm trước
chiến tranh là xương tan thịt nát

mấy nghìn năm sau
vẫn không hề khác

Đi chợ giùm

Ngày xưa dân giúp bố
“đi chợ giùm” bao năm
Giờ con lại giúp dân
Đi chợ mùa “giãn cách”

Mẹ tôi đang gieo thóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Người vợ góa

Anh ấy ra đi
Khi tôi mười tám tuổi
Mới cưới tôi hai ngày
Anh ấy đi mãi mãi

Nghĩa trang ký ức

Thắp lên một ngọn nến, hai ngọn nến và nhiều ngọn nến
đêm sẽ ấm dần trong tình đồng đội
trong phút im lặng
se sẽ nghe ký ức trở về

Người ngủ trên vai núi

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang