Thơ

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi

Mắt tuệ

Đo năng lượng không gian bằng tiếng hót
tế bào ánh sáng xuyên thời gian
Nhìn hoa nở nghe con sông ẩn dụ

Sân ga

Sân ga này ta đã đi qua
Người chen nhau đội cả trời mây trắng
Đón ta

Quê mẹ

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Xin lòng nhẹ mây ngàn

Xin trả cho người cuộc rượu ngày xưa
Say mấy chục năm lẽ nào chưa đủ
Tỉnh lại thôi, vạc kêu sầu chốn cũ
Đếm sao khuya nghe day dứt câu Kiều

Nỗi niềm tháng Bảy

Những chiều tâm sự nằm ngang
Trái tim nằm dọc, lỡ làng nằm nghiêng
Tôi nghe nhịp lá ưu phiền
Thời gian rụng ngược trong miền ưu tư

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi

Mắt tuệ

Đo năng lượng không gian bằng tiếng hót
tế bào ánh sáng xuyên thời gian
Nhìn hoa nở nghe con sông ẩn dụ

Sân ga

Sân ga này ta đã đi qua
Người chen nhau đội cả trời mây trắng
Đón ta

Quê mẹ

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Xin lòng nhẹ mây ngàn

Xin trả cho người cuộc rượu ngày xưa
Say mấy chục năm lẽ nào chưa đủ
Tỉnh lại thôi, vạc kêu sầu chốn cũ
Đếm sao khuya nghe day dứt câu Kiều

Nỗi niềm tháng Bảy

Những chiều tâm sự nằm ngang
Trái tim nằm dọc, lỡ làng nằm nghiêng
Tôi nghe nhịp lá ưu phiền
Thời gian rụng ngược trong miền ưu tư