Xin lòng nhẹ mây ngàn

(VNBĐ – Thơ).

Xin trả cho người cuộc rượu ngày xưa
Say mấy chục năm lẽ nào chưa đủ
Tỉnh lại thôi, vạc kêu sầu chốn cũ
Đếm sao khuya nghe day dứt câu Kiều

Xin trả cho người nỗi nhớ chắt chiu
Ướp vào thơ đắng gấp nghìn mật đắng
Thấp thoáng tiếng cười giữa lòng giấy trắng
Ai hững hờ bỏ lại héo ngọn cau

Xin trả cho người phù phiếm xôn xao
Vọng tiếng chuông chiều, nồi kê chưa chín
Chẳng thấy buồn, chỉ là hơi bịn rịn
Chút tình em theo chớp bể mưa nguồn

Xin trả cho người cả ánh trăng suông
Hiu hắt cuộc tình nguyệt rằm – mồng Một
Trả hết cho người lỡ mai lỡ mốt
Gặp lại nhau xin lòng nhẹ mây ngàn.

MẠC TƯỜNG

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa