Thơ

Cánh chuồn chuồn trong giấc mơ xưa

Bỗng thấy nhớ giấc chuồn kim trên cánh đồng tháng Bảy
Mơ một giấc mơ thôi mà đi gần trọn vòng đời
Con dế thôi dạo đàn bỏ lại tuổi tôi

Nợ Quy Nhơn

Gọi điện, nhắn tin mấy lần không được
Em ở đâu: Trời đất, nước non này
Em chặn tôi hay tôi vô tình chặn em, không biết
Biển đẹp vô cùng, tiếng sóng vọng trùng khơi…

Về Tây Sơn

Phải lòng mùa thu Tây Sơn
Nắng Bình Định trong veo như rượu
Bước qua cầu có chi líu ríu
Mắt em hiền theo chim mía sang sông

Chị quảy hàng rong

Chị còn quảy gánh hàng rong
Bán mặt nạ che hình dong mặt người
Tôi về, vẽ thử mặt tôi
Qua từng lá đựng của trời giọt sương

Khuất

Gương mặt em khuất
sau tiếng ồn
những vai kịch cao siêu
rẻ tiền

Hoa bưởi

Mùi hoa bưởi làm anh sạch lại
gió gào qua những ngọn đồi
anh không thể thiếu em

Ao cá của cha

Mảnh vườn nhỏ, một vuông ao
Cha vui sớm – tối, ra – vào tưới chăm
Cây non bén rễ xanh mầm
Cá tôm bơi lượn tung tăng đợi mồi

Anh mãi sống

Năm sáu năm qua nghỉ ở đây
Bạn anh cùng mộ ở nơi này
Chiều nghiêng nắng trải xanh đồi núi
Đêm tỏ trăng vờn rạng áng mây

Đồng đội

Ngày ấy
đồng đội tôi giành nhau ra trận
sẵn sàng nhận cái chết về mình để bạn được bình an

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông

Cánh chuồn chuồn trong giấc mơ xưa

Bỗng thấy nhớ giấc chuồn kim trên cánh đồng tháng Bảy
Mơ một giấc mơ thôi mà đi gần trọn vòng đời
Con dế thôi dạo đàn bỏ lại tuổi tôi

Nợ Quy Nhơn

Gọi điện, nhắn tin mấy lần không được
Em ở đâu: Trời đất, nước non này
Em chặn tôi hay tôi vô tình chặn em, không biết
Biển đẹp vô cùng, tiếng sóng vọng trùng khơi…

Về Tây Sơn

Phải lòng mùa thu Tây Sơn
Nắng Bình Định trong veo như rượu
Bước qua cầu có chi líu ríu
Mắt em hiền theo chim mía sang sông

Chị quảy hàng rong

Chị còn quảy gánh hàng rong
Bán mặt nạ che hình dong mặt người
Tôi về, vẽ thử mặt tôi
Qua từng lá đựng của trời giọt sương

Khuất

Gương mặt em khuất
sau tiếng ồn
những vai kịch cao siêu
rẻ tiền

Hoa bưởi

Mùi hoa bưởi làm anh sạch lại
gió gào qua những ngọn đồi
anh không thể thiếu em

Ao cá của cha

Mảnh vườn nhỏ, một vuông ao
Cha vui sớm – tối, ra – vào tưới chăm
Cây non bén rễ xanh mầm
Cá tôm bơi lượn tung tăng đợi mồi

Anh mãi sống

Năm sáu năm qua nghỉ ở đây
Bạn anh cùng mộ ở nơi này
Chiều nghiêng nắng trải xanh đồi núi
Đêm tỏ trăng vờn rạng áng mây

Đồng đội

Ngày ấy
đồng đội tôi giành nhau ra trận
sẵn sàng nhận cái chết về mình để bạn được bình an

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông