Thơ

Đình làng

Đình xoay một góc Việt cong
Bao thân phận mãi long đong kiếp người

Mưa xuân

Nhẹ
và khẽ
từng giọt mọng nắng
mênh mông
tan trong sương

Đóa sen

Dưới lồng lộng bầu trời
Đức Phật an nhiên tọa đài sen

Vẫn như ngày xưa thôi

Cả một đời xuôi ngược
Gần nhau tay trong tay
Người ban cho nắng ấm
Ta ươm mầm xanh cây

Mẹ và mùa xuân

Cánh cò in bóng dòng sông
mang theo dáng mẹ gánh gồng đời con
mồ hôi trắng vạt áo sờn
rưng rưng hạt gạo nuôi con tháng ngày!

Ta còn một Nhơn Lý

Những căn nhà cũ kỹ nối đuôi nhau chúc xuống như chực chảy ra biển
như biết thương những con đường nhỏ cô đơn

Bánh Tết

Từ trong lúa gạo mà ra
bánh in bánh nổ cũng là bà tôi

Miên man đêm trừ tịch

Một mình, đêm trừ tịch
trước bàn thờ tổ tiên
sang trang rồi – tờ lịch
miền hoài cổ miên man

Ngày đợi nắng làng Hồ

Lên vùng cao chế tác giả sơn
Hồn lạc giữa khí thiên mây điệp
Dòng nước ngược làng Hồ nhận biết
Những ai “đi dễ khó về”.

Duy cảm

Thẩm thấu vào em
bằng một trái tim không cạn ký ức
Trườn ra khỏi giấc ngủ đêm
bằng cánh tay của nỗi nhớ

Dấu chân chim

Con đường ấy có đôi giày cao đánh rơi chiếc gót
Mồ côi người đi

Nhớ mẹ

Lá rụng ngày đi như gió cuốn
Dế kêu tê dại cỏ trong vườn
Ai về tát cạn ao phiền muộn?

Mảnh đất tình người

Mấy ang lúa chín vàng tôi vừa gặt được
Hạt mẩy đều và ngào ngạt hương thơm
Mùa màng này một đời tôi mơ ước
Khi đặt lưỡi cày xuống mảnh đất rạ rơm

Đình làng

Đình xoay một góc Việt cong
Bao thân phận mãi long đong kiếp người

Mưa xuân

Nhẹ
và khẽ
từng giọt mọng nắng
mênh mông
tan trong sương

Đóa sen

Dưới lồng lộng bầu trời
Đức Phật an nhiên tọa đài sen

Vẫn như ngày xưa thôi

Cả một đời xuôi ngược
Gần nhau tay trong tay
Người ban cho nắng ấm
Ta ươm mầm xanh cây

Mẹ và mùa xuân

Cánh cò in bóng dòng sông
mang theo dáng mẹ gánh gồng đời con
mồ hôi trắng vạt áo sờn
rưng rưng hạt gạo nuôi con tháng ngày!

Ta còn một Nhơn Lý

Những căn nhà cũ kỹ nối đuôi nhau chúc xuống như chực chảy ra biển
như biết thương những con đường nhỏ cô đơn

Bánh Tết

Từ trong lúa gạo mà ra
bánh in bánh nổ cũng là bà tôi

Miên man đêm trừ tịch

Một mình, đêm trừ tịch
trước bàn thờ tổ tiên
sang trang rồi – tờ lịch
miền hoài cổ miên man

Ngày đợi nắng làng Hồ

Lên vùng cao chế tác giả sơn
Hồn lạc giữa khí thiên mây điệp
Dòng nước ngược làng Hồ nhận biết
Những ai “đi dễ khó về”.

Duy cảm

Thẩm thấu vào em
bằng một trái tim không cạn ký ức
Trườn ra khỏi giấc ngủ đêm
bằng cánh tay của nỗi nhớ

Dấu chân chim

Con đường ấy có đôi giày cao đánh rơi chiếc gót
Mồ côi người đi

Nhớ mẹ

Lá rụng ngày đi như gió cuốn
Dế kêu tê dại cỏ trong vườn
Ai về tát cạn ao phiền muộn?

Mảnh đất tình người

Mấy ang lúa chín vàng tôi vừa gặt được
Hạt mẩy đều và ngào ngạt hương thơm
Mùa màng này một đời tôi mơ ước
Khi đặt lưỡi cày xuống mảnh đất rạ rơm