Thơ

Têm chiều vào nỗi nhớ

Muốn mượn tháng Giêng sợi nắng non để căng một tấm buồm
Ngày nào em giặt phơi trên vách mùa thu cũ
Gió cong mình cuộn tròn trong khay nhớ

Tiếng khèn anh

Mỗi bậc em bước
là một bậc mùa màng
váy em xòe đầy thóc
váy em xòe đầy hoa

Hy vọng

Cuối ngày
mặt trời lặn mang chúng ta đi một ít
về phía chân trời không chân trời

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?

Dao động sóng

đuổi theo tôi những giấc mơ buồn
hiện lên gương mặt mẹ già khuất bóng
đêm lo âu ầm ì biển động
thương yêu ơi tan biến về đâu

Vẻ đẹp Chăm

Em là cô gái Chăm
Bước ra từ tháp Đôi
Em mang hương trời hương đất
Ủ trong tháp cổ bao đời làm anh say như mật

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên

Têm chiều vào nỗi nhớ

Muốn mượn tháng Giêng sợi nắng non để căng một tấm buồm
Ngày nào em giặt phơi trên vách mùa thu cũ
Gió cong mình cuộn tròn trong khay nhớ

Tiếng khèn anh

Mỗi bậc em bước
là một bậc mùa màng
váy em xòe đầy thóc
váy em xòe đầy hoa

Hy vọng

Cuối ngày
mặt trời lặn mang chúng ta đi một ít
về phía chân trời không chân trời

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?

Dao động sóng

đuổi theo tôi những giấc mơ buồn
hiện lên gương mặt mẹ già khuất bóng
đêm lo âu ầm ì biển động
thương yêu ơi tan biến về đâu

Vẻ đẹp Chăm

Em là cô gái Chăm
Bước ra từ tháp Đôi
Em mang hương trời hương đất
Ủ trong tháp cổ bao đời làm anh say như mật

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên