Thơ

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi

Mắt tuệ

Đo năng lượng không gian bằng tiếng hót
tế bào ánh sáng xuyên thời gian
Nhìn hoa nở nghe con sông ẩn dụ

Sân ga

Sân ga này ta đã đi qua
Người chen nhau đội cả trời mây trắng
Đón ta

Quê mẹ

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Xin lòng nhẹ mây ngàn

Xin trả cho người cuộc rượu ngày xưa
Say mấy chục năm lẽ nào chưa đủ
Tỉnh lại thôi, vạc kêu sầu chốn cũ
Đếm sao khuya nghe day dứt câu Kiều

Nỗi niềm tháng Bảy

Những chiều tâm sự nằm ngang
Trái tim nằm dọc, lỡ làng nằm nghiêng
Tôi nghe nhịp lá ưu phiền
Thời gian rụng ngược trong miền ưu tư

Thời gian

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn

Vu vơ Ninh Bình

Từ Đàng Trong phía xa xăm
tôi hành hương hướng ngàn năm xa mờ

Nhớ cây rù rì

Rù rì nghiêng bóng bờ sông
Đung đưa ngày cũ về trong mắt buồn
Lá hoa gợn sóng lam hồng
Ai lay nỗi nhớ mà mong rù rì!

Đêm hát

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Chơi thuyền đêm trăng sông Côn

Dải lụa vàng mềm mại cuốn vòng cung xa tắp
Sông phập phồng hơi thở đêm sâu
Chúng tôi chỉ hai người bạn thơ với nhau
Chiếc thuyền nan lững lờ trôi trên sông vắng.

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi

Mắt tuệ

Đo năng lượng không gian bằng tiếng hót
tế bào ánh sáng xuyên thời gian
Nhìn hoa nở nghe con sông ẩn dụ

Sân ga

Sân ga này ta đã đi qua
Người chen nhau đội cả trời mây trắng
Đón ta

Quê mẹ

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Xin lòng nhẹ mây ngàn

Xin trả cho người cuộc rượu ngày xưa
Say mấy chục năm lẽ nào chưa đủ
Tỉnh lại thôi, vạc kêu sầu chốn cũ
Đếm sao khuya nghe day dứt câu Kiều

Nỗi niềm tháng Bảy

Những chiều tâm sự nằm ngang
Trái tim nằm dọc, lỡ làng nằm nghiêng
Tôi nghe nhịp lá ưu phiền
Thời gian rụng ngược trong miền ưu tư

Thời gian

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn

Vu vơ Ninh Bình

Từ Đàng Trong phía xa xăm
tôi hành hương hướng ngàn năm xa mờ

Nhớ cây rù rì

Rù rì nghiêng bóng bờ sông
Đung đưa ngày cũ về trong mắt buồn
Lá hoa gợn sóng lam hồng
Ai lay nỗi nhớ mà mong rù rì!

Đêm hát

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Chơi thuyền đêm trăng sông Côn

Dải lụa vàng mềm mại cuốn vòng cung xa tắp
Sông phập phồng hơi thở đêm sâu
Chúng tôi chỉ hai người bạn thơ với nhau
Chiếc thuyền nan lững lờ trôi trên sông vắng.