Tay cầm sợi chỉ mà đi

(VNBĐ – Thơ). 

Trên tay cầm sợi chỉ mành
Chênh vênh đi giữa lợi danh nghĩa tình
Áo lành được giữ làm tin
Đến khi áo rách biết tìm người đâu

Hẹn nhau gặp ở chân cầu
Ta quên ngoặc kép nhà lầu xế sang
Tay cầm chỉ đợi đò giang
Nghĩa tình bạn hữu theo vàng mà đi

Nghe thiền môn chẳng sân si
Cứ cầm sợi chỉ mà đi sang đường
Chờ bao trăng đợi bao sương
Cuối cùng cũng chỉ mình nương bóng mình

Thăng bằng lơ lửng đường tim
Tay cầm sợi chỉ mà vin cuộc người
Mai này hoa cỏ dạo chơi
Lại thương sợi chỉ còn rơi cuộc trần.

VŨ TUYẾT NHUNG

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ