Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết
Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian
Hoa khẽ rung như nụ cười con gái
Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn

Tôi thấy lòng mình như mở hội
Thấy gió xuân phơi phới má đào
Thấy cỏ cây yêu đương vấn vít
Và hồn ai đó thấy lao xao?

Tôi thấy trời xa kia mơ lắm
Thấy mưa bay giăng cả lối ta về
Thấy mẹ già lau tàu lá chuối
Gói khoanh giò no đủ một vùng quê

Tôi thấy một người đang sắm sửa
Son hồng, phấn thắm lược ngà xinh
Nón hội, áo, khăn, chờ chơi Tết
Và không quên mang đôi mắt đa tình

Tôi thấy một màn như sương ảo
Hơi trà đượm sáng giấc nồng mơ
Thấy cả mùa đông đi qua ngõ
Mà xuân sang vui đến nỗi thẫn thờ

Trời đất hôm nay như nghiêng ngả
Như mơ, như tỉnh giữa phận người
Như có đắng cay, trong mật ngọt
Như dùng dằng say cả một cuộc chơi.

GIA TƯỞNG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông