Tha hương quê nhà

(VNBĐ – Thơ). 

(Tặng Đặng Thiên Sơn)

Bầu vú mẹ…
Rưng rưng từng giọt ca dao.
Cánh đồng ơi
Sông ơi, dòng suối mồ côi
Thả đời mải miết trôi mùa trăng góa xa làng.

Con bò nhai thân phận di cư thèm ngày mưa
trầm ngâm bờ cỏ…
Mấy tiếng kêu chiều
Níu rơm rạ lang thang.
Cánh diều bay hoang
Bỏ mặc những giấc mơ đen đúa tật nguyền.
Hạc nhớ xứ…
Buồn… Không về nữa
Sợi khói đốt đồng, sợi khói cháy thuê…

Đêm chảy ngược lên trời
Tương tư hạt nắng.

Nhiều năm
Thèm ngày về leo dốc thiền xưa
Thèm một chút chuyện làng lẩn khuất màu sương khói
rêu phong cổ tự…

Chiều dắt ta về với ngàn xưa
Nghe giọt mưa trầm tích thì thầm…
Quê nhà… Đỏ mắt tha hương
Khói lam chiều
Mẹ giấu phía hoàng hôn…

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa