Thơ dự thi của Phạm Thanh Phương

(VNBĐ – Thơ dự thi). 

Đặt tên cho sự thật

Chim cởi gió điểm tô trời xanh
Bỗng sa cơ nhốt trong lồng chật
Chỉ còn bay ở trong tiềm thức
Cuộn mình vào bước nhỏ vu vơ

Chú voi cột sợi dây rất nhỏ
Sợ ăn đòn từ rất là xưa

Con người vốn quen mật ngọt
Thở dốc rồi mới tỏ lời ngay?

Bao cuộc cờ xóa đi làm lại
Vẫn bùi ngùi tiếc nước đi sai
Rồi nghi hoặc ngoài kia thật giả
Giăng trong lòng những cạm bẫy đầy gai

Nếu sự thật ra đời khắc ấy
Sẽ đặt tên gì để người ta tin
Hay để va đập bảy chìm ba nổi
Rồi vớt lên những hố im lìm?

Thơ chưa viết đã chan đầy nước mắt
Dốc ngược mình đổ hết vào đêm mưa
Cái chai rỗng lại chứa đầy sự thật
Không có chai, rượu thấy thừa cơn say…

 

Tìm lại giấc mơ

Những đứa trẻ ngồi trước cửa nhà tôi
Vừa ăn vặt vừa kể về ước mơ khi lớn
Trong mắt chúng cái gì cũng tuyệt

Chúng không biết
Có những người lớn
Muốn bé lại
Đi tìm giấc mơ thất lạc của mình

Cởi sợi dây hiện thực
Khỏi ngày tháng khô khan ham muốn
Để được sống
Đủ đầy giấc mơ… không có mặt nạ

Được trút bỏ
Trần trụi làm người!

 

Con đường

Trên con đường chân lý:
Thần có đáng tin?
Người có đáng tin?
Ta có đáng tin?

Những xiềng xích được kết bằng hoa, hào nhoáng
Đã cột chặt đôi mắt mù quáng

Xin ánh sáng tự do dẫn đường
Trái đất không rơi
Vào vòng xoáy chủng tộc
Bá chủ thế giới

Để những đức tin
Biết tìm đường về trái tim con người!

PHẠM THANH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất