Thơ dự thi của Thái An Khánh

(VNBĐ – Thơ dự thi).

An Nhơn

An Nhơn ẩn vào ta bằng ngôn ngữ của lúa
đôi vai của mẹ gánh trĩu mặt trời
lấm tấm mồ hôi mặn mòi non nước
đất nặng nghĩa tình gieo hạt trái tim ai.

An Nhơn ẩn vào ta nhánh Côn giang
bằng ngôn ngữ của cá
thảnh thơi bơi đêm trăng huyền sử
dọc bờ An Thái trai gái trổ tài võ thuật
âm vang một thuở ngấm vào da thịt
máu anh hùng nghĩa hiệp bao dung

An Nhơn ẩn vào ta điệu Bài chòi
bao đời truyền nhau qua lời ru của bà, của mẹ
tâm hồn vươn lên chồi xanh
neo góc bể chân trời
chợt một chiều vỡ oà như đứa trẻ
được khơi mở tâm hồn

An Nhơn ẩn vào ta tiếng thủ thỉ
những ngôi tháp cổ
những vũ điệu muôn đời bí ẩn
ai đi tìm búp nữ Chăm Pa
thực hư hai bờ linh giác
gửi vào mây màu trắng phau phau

An Nhơn ẩn vào ta đàn chim Việt
trỗi khúc nhạc phương Nam
khí thiêng hội tụ nhịp rồng thổn thức
từ đây bay lên tình yêu tươi hồng.

THÁI AN KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…