Tình Giang

(VNGL – Thơ).

Dưới chân dãy núi Tình Giang
làng tôi tựa lưng ngắm nhìn Tháp Bạc
sông Tranh chảy giáp ranh Phước Nghĩa
tây giáp mộ Lê Công Miễn danh nhân

Tôi đi qua không biết bao lần
từ ấu thơ đến bây giờ vẫn thế
nét quen thuộc đi về lặng lẽ
ngộ ra làng thành máu thịt trong tôi

Tôi lớn lên làng đã có rồi
tên núi tên sông tên cầu tên chợ…
những địa danh người quê tôi nhớ rõ
gắn với làng ngày tháng thâm sâu

Mấy mươi năm từ xanh tóc đến bạc đầu
bao thế hệ lớn lên rồi về làng tan trong đất
tôi đứng lặng trong trầm tư được mất
nghĩ kiếp người như vừa mới hôm qua…

Câu vè xưa nội hát ngân nga
“Cái ve cái vẻ cái vè… xao xác…”
mùi dú dẻ tỏa hương ngan ngát
hoa ổi tàu khoe ngũ sắc ban mai

Chợ Tình Giang năm ngày hai lần nhóm
người làng Tình nhơn hậu bao dung
thũng Ông Đề, Gò Vàng còn đó
ngọn Đá Chồng sừng sững giữa quê hương

Tôi lớn lên từ Tình Giang mến thương
trong vòng tay xóm làng thân thuộc
câu thơ chảy cùng dòng sông da diết
khi xa làng thắp nỗi nhớ bâng khuâng.

LÊ BÁ DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa