Tranh mưa

(VNBĐ – Thơ). Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình

và những đường kim mỏng mảnh
họa một dáng hình
trong đêm đèn sáng hơn trăng

và người mẹ bồng con
lặng lẽ bước từ tranh
như ra khỏi giấc mơ đời mình

mưa vẫn run run
vẽ đường cong trên lụa
không ai nhớ trong mũi kim đường chỉ
những người đàn bà xa vắng tự ngày xưa.

ĐOÀN VĂN MẬT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưới đợi

Gió từ biển thổi lộng vào chái hiên, mang theo cả mùi mẳn mẳn, khắm khét của mẻ cá chuồn phơi chưa rút thịt từ dưới bãi Sò thổi lên. Bà Năm Liệu vừa giũ tấm lưới đan dở, vừa cằn nhằn…

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?

Mùng ba Tết ngồi và ước…

Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn